Thơ Nguyễn Thiên Ngân luôn chứa đựng trong đó một sức trẻ dồi dào. Bởi cô là một tác giả trẻ và đa tài. Thêm vào đó ngay từ khi còn đi học cô đã từng tham gia nhiều cuộc thi và cộng tác với một số tờ báo. Chính điều này đã nuôi dưỡng hồn thơ của cô. Và một trong những tập thể hiện rõ nhất phong cách thơ Nguyễn Thiên Ngân chính là tập Mình phải sống như mùa hè năm ấy (2012).

Cảm xúc yêu thương trong thơ Nguyễn Thiên Ngân

Đọc những vần thơ Nguyễn Thiên Ngân ta có thể cảm nhận được những cung bậc cảm xúc của tình yêu. Đó có thể là những rung động hay những nỗi xót xa không thể nói lên thành lời. Chính những điều này đã làm cho các bài thơ thêm phần ý nghĩa. Và nó cũng dễ dàng hơn trong việc chạm tới trái tim của người hâm mộ.

Anh muốn mình sống mãi những ngày xanh

Nếu có thể đóng chai được gió biển
Anh sẽ mang nó đến nhà em
Đổ từ từ qua khu vườn đêm
Bản lề cửa sổ sẽ biến màu rỉ sắt
Như những con thuyền nằm uể oải trên bờ cát phẳng
Trong mùa hè động biển
Áo quần sẽ khô cong trên những dây phơi
Trong túi áo có vương vài hạt cát
Còn hồn em thì thênh thang bát ngát…
Nhưng thời gian, thời gian!
Làm sao quay lại được năm chúng mình mười mấy tuổi
Để nhảy ùm bơi ngược dòng sông
Để con nước dẫn mình đi đến khởi nguồn
Nơi biển sông hội ngộ thêm một lần
Và tháng ngày của chúng mình là một mối mơ tràn nắng
Mặc cho hơi muối mặn bám mờ lên từng phiến cửa trong
Mình nên sống như mùa hè năm ấy

Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh
Anh nhớ rõ cái mùa hè năm đó
Những cơn giông làm vỉa hè bốc hơi như thể chảo đun
Mình nói chia tay hoài mà không thể dứt
Ở bãi gara gần nhà.
Và nếu mùa hè là một bài ca
Mà đến già anh và em còn hát
Thì mùa đông ẩn chứa nhiều đắng chát
Mà tuổi trẻ hai ta chưa nếm bao giờ.
Nhưng thời gian như nước đại dương kia
Em chỉ có thể vốc trong lòng tay một ít
Nên hãy bơi trước khi ta gục chết
Xương cốt hoá thành những nhánh san hô đen
Nhưng em ơi
Mình phải sống như mùa hè năm ấy
Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh!

 

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu?

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu?

Cứ giấu mãi điều gì sau mắt thẳm
Mặc cho tôi với cuộc tình mê đắm
Thề non cao rồi lại đến sông dài
Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Những chuyện cũ cũng không còn muốn nhắc
Quá khứ em là những chiều yên lặng
Tôi ngồi nghe tiếng rạn tim mình
Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Sợ hứa điều gì rồi sau này quên mất?
Sợ không thành, rồi lòng em dằn vặt
Sợ hẹn thề như sóng sợ xa khơi?
Nên tôi ngồi đong đếm lại tôi
Liệu có phải mình đầu môi chót lưỡi?
Rồi có thể ngày mai mùa thay màu nắng mới
Tôi nói gì với tình cũ trùng khơi?
Đời sẽ nhìn tôi như một tên phản phúc
Không biết yêu thương những thứ đã nuôi mình

(Tình yêu ấy đã gọi tôi thức dậy
Bay lên trời cùng với niềm tin)
Tôi sẽ phải đi lang thang cuối đất cùng trời
Như gã Do Thái bị Chúa Trời xử phạt
Và kí ức sẽ chém tôi nhiều nhát
Những lời yêu sẽ đóng băng trên môi
Những viễn cảnh kinh hoàng nào có thể cản ngăn tôi
Nói lời yêu em
Như mãi là đầu-tiên-và-duy-nhất?
Em mệt rồi, thôi để mình tôi
Tôi sẽ yêu em gấp đôi, ba hay bốn lần đáng-ra-tôi-phải
Quá khứ nào cũng thành chuyện thiêng liêng
Em cứ giữ những điều em cần lại…

Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn

Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn
Thì còn ai thèm đi đến cuối
Mà những đoạn đường dang dở, những cuộc tình nham nhở
Cũng đâu có gì vui hơn.
Thà cứ đâm đầu leo lên yêu như mưa dữ sóng cuồng
Nếu chia tay rồi mới nhớ ra mình quên chưa hôn
Thì đừng ngại ngần quay xe lại
Nếu ngủ rồi mới nhớ ra mình quên chưa chúc ngủ ngon bằng câu nào êm ái
Thì phải tìm gặp người ta trong mơ và lặp lại trăm lần
Nếu có lúc ngồi bên nhau mà quên nắm tay lén lút dưới gầm bàn
Thì khi ra bãi giữ xe, phải nắm bù trước khi lục túi tìm thẻ xe, chìa khoá
Tóm lại là đừng bao giờ, đừng bao giờ để lỡ
Nhận và cho những ngọt lịm, xôn xao
Tóm lại là cuộc đời này ngoài chuyện yêu đương thì còn quái gì vui đâu
Sao còn tiếc còn sợ còn nghi ngại và còn bỏ lỡ?
(Tôi gớm những kẻ ăn bánh mì nửa ổ,
Thuốc hút nửa chừng và yêu cầm cự cho hết tháng đoạn ngày thôi)

 

Rồi tôi sẽ lại ôm em trên cánh đồng

Rồi tôi sẽ lại ôm em trên cánh đồng

Giữa hương cỏ mới còn nồng nàn quanh quất
Chúng mình sẽ thành cặp bù nhìn ngơ ngác nhất
Giữa chiều mùa tao tác chim di.
Rồi tôi sẽ lại ôm em trong tay
Mà như không thể giữ gì
Những xiết ghì muốn vỡ tung bầu ngực
Chỉ làm cho lòng mình thêm trống trải nhiều hơn
Em chẳng ở đâu trong thế giới trong mơ
Tôi xây mãi từ tuổi mình vụng dại
Con sẻ nhỏ đậu nhìn tôi ái ngại
Giấc mơ này quá rộng với mình tôi
Rồi tôi sẽ vẫn mang em theo tôi
Đi đến những miền mơ
Nơi người ta sẽ yêu nhau – dù sao đi nữa

Tôi nắm tay em và bảo rằng đừng sợ
Thế giới này có bất trắc gì đâu
Khi rốt cuộc người ta biết yêu nhau
Biết đặt tháng ngày hiện tại lên trên nỗi lo bất trắc…
Em ạ, bây giờ là mùa hạ
Chúng ta đang sống những phút giây không thể quay về.
Tôi không biết ngày mai là mây đen hay một ngày nắng mật
Chỉ biết yêu em lúc này
Chỉ biết rằng khi bàn tay còn nắm bàn tay
Thì em đừng khóc vì những dự cảm xuẩn ngốc có thể mang đi cả những khắc thời đẹp nhất
Thời hồng hoang, người ta đã từng sống trong địa đàng hạ giới
Nhưng chao ôi, họ có biết được đâu?
Hãy ôm tôi đi và nhấm nháp vị ngọt của bắt đầu
Dẫu biết có ngày chúng mình sẽ không đi đến cuối
Nhưng bây giờ em đây trong vòng tay, mắt nhìn tôi vời vợi.
Tôi tiếc gì mai sau?

Viết giùm một người mà mình rất-là-thương

Rồi sẽ có những lúc thế này trong đời
Mình phải quên đi một người yêu thương,
Một con đường quen,
Một bài hát viết riêng cho em và chỉ em
Dù đã vang trên môi của trăm ngàn kẻ khác
Rồi sẽ có lúc mình dường như mất cả
Không hôm qua, không còn cả bây giờ
Địa cầu vón thành bụi tro vô nghĩa
Trước mắt mình chỉ còn lại ngày mưa
Rồi sẽ có những lúc như thế này trong đời
Ta chẳng cần biết mặt trăng mặt trời sao hoả
Ta chỉ biết vắng em
Đời chẳng còn chi cả

Chẳng còn cả cơn giận bừng bừng hay leo lét ngọn vui
Nhưng có những điều cũng phải qua thôi
Ta đâu thể nằm xuống nhắm mắt không dậy vì phải xa nhau
Vẫn còn tách nước nóng trên bàn chờ ta uống
Vẫn còn chớm lá đầu cành nhắc ta lại mùa xuân
Và cầu mong vẫn sẽ còn những bâng khuâng
Đời chắt lại, để phần ta vài ngụm
Uống nốt cơn buồn đêm nay rồi thức dậy đi thôi
Sẽ còn rất nhiều điều đau hơn nữa trong đời…

 

Thơ nghìn năm để gửi kẻ trăm năm

Rồi có lúc ta nhìn nhau hờ hững
Trăng muôn năm cũng phải nhạt thôi mà
Đường xa ngái, hai ta thì chập chững
Mỏi mệt rồi nên đành đoạn chia xa.
Người ong bướm mật đời chưa trải hết
Làm sao đành dừng ở một nhuỵ hoa
Ta đã bước trên đường tình thấm mệt
Chỉ mong sao về trú dưới hiên nhà
Đừng cay độc buông những lời mưa nắng
Cứ yên nhiên nghe gió động bốn bề
Lòng tin mãi miễn qua mùa cay đắng
Mây trăm năm rồi cũng sẽ quay về

Nhưng trời hỡi, ta biết rồi, ta dại
Mây trở về nào có phải mây xưa
Tình trong trẻo đã nhuốm màu nghi ngại
Nước suối khe có trở lại bao giờ.
Ta dại mà, ta trèo lên cành bưởi
Để gai đâm cho rách thịt tan da
Mùa hoa trắng đã héo vì trông ngóng
Nụ tầm xuân cũng chết dưới vườn cà.
Ta dại mà, ta thả kim xuống bể
Ta gánh vàng đi đổ tận sông Ngô
Để bây giờ phải mang thân còng gió
Mé sông Tương con sóng mãi xô bờ
Tóc mai ướt vì nằm nghiêng mà khóc
Sợi vắn dài cay đắng hệt câu ca
Thì không đặng nên nghìn năm thương mãi
Chứ trăm năm, ai biết được ai mà…

 

Bài thơ này tặng những đắm say qua và tặng cho người mình chưa từng mất

Thế là cơn mưa đầu tiên đã đến
Mình còn chưa kịp quên cơn mưa năm cũ đã bắt đầu thế nào
Tại sao
Mình mắc mưa ở đâu
Với ai
Lúc đó quán mở bài gì
Và màu áo của người ta màu gì.
Thế mà đã mùa mưa
Người năm ngoái còn mới tinh
Nay đã thành người xưa
Nhìn nhau bắt đầu ngán lên tới cổ
Bài hát mùa xưa vẫn còn run rẩy
Sao bây giờ chỉ làm mình nhớ đến khôn khuây cái người mình chưa hề mất bao giờ
Em ơi, em ơi
Làm sao để trở về mùa mưa năm ngoái
Khi những tổn thương chưa bén rễ lên cây
Khi vì tình yêu và vì những đắm say
Chúng mình có thể thứ tha cho nhau kể cả những tội lỗi tày đình như lừa cha phản chúa
Sao bây giờ chỉ vì một mẩu bánh mì anh bỏ dở
Mà em nỡ cau mày?
Vì vài ba phút anh tới muộn
Mà em đành chua cay?

Sao anh có thể đành quên ngày thứ ba trăm tám mươi ba chúng mình quen
Trong khi mùa mưa năm ngoái,
Giây thứ hai triệu quen nhau cũng đáng để khui vang, tặng hoa mừng kỷ niệm
Sao anh có thể để em đứng chờ lâu như thế
Khi mùa mưa năm ngoái,
Anh đứng dưới mưa sớm đến hơn nửa tiếng đồng hồ.
Có lẽ chúng mình đều là những cơn mưa
Trút hết nước cả rồi,
Nên bắt đầu cơn nắng…
Anh ước gì được trở về mùa mưa năm ngoái.
Để yêu em say đắm lại một lần
Muốn nói rằng, nhớ người lắm, biết không?
Người mà anh chưa từng bao giờ mất…

 

Tháng ngày thì xanh mãi

Ta muốn ngồi bên em
Hát tình ca du mục
Giữa núi đồi thao thức
Giữa cánh rừng thu thưa
Giữa con tàu xuyên mưa
Hãy ngôi làng quên lãng.
Bài tình ca bay đi
Hai đứa mình ở lại
Tháng ngày thì xanh mãi
Như hồ trên núi kia
Sẽ không có chia lìa
Hay tính toan khờ dại
Những yếu mềm, sợ hãi
Cũng bặt dấu chân mây
Bàn tay trong bàn tay
Ru mùa xuân gần lại

Sự hoài niệm về những gì đã qua

Đó có thể là những sực tiếc nuối về những năm tháng đã qua. Là những ngày tháng còn xnah mãi và là những điều mà ta đã quên. Hay đơn giản chính là mùa hè năm đó của chúng ta. Những điều đơn giản và tưởng chừng như vậy đã dễ dàng làm con người ta thêm thổn thức. Cùng đọc những vần thơ Nguyễn Thiên Ngân dưới đây và cùng cảm nhận nhé!

Có những ngày

Có những ngày chỉ muốn trở về quê
Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa
Nói với mẹ: Con không đi làm nữa
Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?
Có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi
Không bồ bịch yêu đương,
Hình trong ví xé đôi, nhẫn thề quăng xuống bể
Chỉ có ước mơ đã lỡ vẽ cùng nhau đã lỡ khắc sâu
Giờ có bôi có xoá cũng không ăn thua, chỉ tổ làm đau
Nên có những ngày chỉ muốn bỏ xứ mà đi
Mà trên đường đi khỏi xứ cũng ngoái đầu coi có ai rượt theo nói một câu thôi
Đừng đi mà!
Đừng đi!
(Chỉ đơn giản là đừng đi, còn ai đó đã cạn lời, giờ chẳng còn biết nói với ai thêm điều gì)

Có những ngày chỉ muốn lao xuống vực sâu
Muốn đi vào rừng
Muốn nuốt mặt trời cho thủng bụng
Muốn đạp con trăng non cho rách chân chảy máu,
Muốn len lỏi vào bụi sao cho toác mặt sứt đầu
Muốn mình đau thật là đau
(Chứng này gọi là tâm thần tự hoại)

Có những ngày ôi có những ngày
Không đủ can đảm để mà say
Sợ mình say không tới,
Chỉ ói ra mật xanh mật vàng chứ không ói ra lời cần nói
Không đủ can đảm để mà khóc
Cứ ròng ròng nước mắt cứ nghẹn ngào cơn nấc
Mà cười khan: mình vui mà, mình say.
Em ơi tàng me chiều nay xanh như thằng dở hơi nào làm photoshop quá tay
Em giấu bình mực tuổi trẻ say sưa của chúng ta ở đâu giữa biển đời náo động
Tôi làm sao hoạ một tiếng ve bay?

 

Những điều vô nghĩa

Bầu trời là điều vô nghĩa
Khi tôi không thể nào bay
Ước mơ là điều vô nghĩa
Khi tôi cạn rồi mê say
Dòng sông là điều vô nghĩa
Khi tôi không có lá buồm
Phố đông là điều vô nghĩa
Khi tôi chạm niềm cô đơn
Mọi thứ đều là vô nghĩa
Tôi thèm một mảnh bình yên
Bình yên cũng là vô nghĩa
Bởi vì tôi cần có em! một đám cưới
Rồi cũng đến lúc tụi mình đã lớn
Cũng phải đi lấy vợ lấy chồng
Những đám cưới, nghĩ về, sao mà ớn
Cứ như là trông con sáo sang sông.

Mày sẽ bước lên một sân khấu lớn
Có em-xi và hai họ ngượng ngùng
Ly rượu lễ rót hoài không đầy nổi
Hai vợ chồng tựa nhau để thôi run
Người ta sẽ viết những lời chúc tụng
Lên phong bao hay một quyển sổ hồng
Người ta sẽ ngồi quanh bàn nghe ngóng
Món này rồi, còn món nữa lên không?

Mày sẽ rảo lòng vòng trong đám cưới
Chào từng bàn dù kẻ biết, người không
Thì mặc kệ, đôi giày cao mấy tấc
Váy áo này hôm nay nữa là xong.
Tao một góc nhìn mày đi tấp tểnh
Mướt mồ hôi mà cứ phải toét cười
Chỉ mong được kéo mày ra chỗ thoáng
Vai diễn này vất vả quá mày ơi!
Rồi hết lễ tao đứng chờ ở cửa
Mới nhớ ra, à, nó ở bên chồng
Đường thơ ấu một mình tao đi ngược
Cũng đâu còn ai nữa để mà trông.

Ngày mai tôi bỏ làm

Ngày mai tôi bỏ làm
Mua một vé tàu
Ngồi cứng
Ngồi một hơi ra Hà Nội
Chui lên cái gác chật của bạn rồi
Tiếng còi tàu vẫn nhức nhối trong tai
Ngày mai tôi bỏ làm
Tôi mặc khoản bồi thường những ngày còn lại
Tôi mặc những mối mang làm ăn
Những chiến lược mang tầm đổi thay thế giới
Bỏ tất cả ở nhà
Tôi đi.
Tôi sẽ đi mà không nghĩ ngợi gì
Không Facebook để xem đứa nào chửi thề,
Đứa nào đâm thọt,
Đứa nào phô phang
Đứa nào than vãn
Tôi cũng khoá nốt cái mồm của mình
(Nếu mót nói quá
Tôi sẽ ghi vào nhật ký hành trình)
Tôi sẽ tránh xa các thể loại lấp lánh (có cơ may là vàng)
Mà xin lỗi, chửi cái nữa coi,
Người ta có thể phẫn nộ
Nhưng đừng là trái độc
(Một người làm thơ đã nói vậy)
Vậy tại sao bây giờ đâu đâu cũng có những thằng
Nếu nó tự cắn nhằm lưỡi mình
E cũng chết vì trúng hàng cực độc
À, quên mất,
Ngày mai tôi bỏ làm

 

Lâu rồi đã quên

Lâu rồi đã quên cảm giác
Thả một con diều lên trời
Lâu rồi đã quên cảm giác
Nhắm mắt nghe dòng sông trôi
Lâu rồi đã quên mình cũng
Có nhiều mơ ước trong đời
Lâu rồi dường như chỉ biết
Từng ngày, sống từng ngày thôi
Những chiều buồn rầu như thế
Trải đều trên mỗi cuộc đời
Người ta riết rồi ai cũng
Tưởng mình thiếu thốn chơi vơi…
Nhưng mà sau cùng em ạ
Họ vẫn biết yêu cuộc đời!
(Và họ sống hết cuộc đời
Mà chả cần ai cứu rỗi)

Ngày thành phố chuyển mùa

Những ngày chuyển mùa thành phố lạnh
như mở tủ lạnh thò đầu vào ngăn mát
Chạy xe trên đường chỉ muốn dừng lại,
tựa vào một gốc cây gọi ly cà phê nóng
Ngồi ngắm một buổi sáng trong veo
đi qua, đi qua
Những ngày chuyển mùa
Thành phố dễ thương như cành hoa
vừa nở những đoá hôn thơm
Đôi môi em tứa mùi vỏ cam bóc
giữa một chuyến xe đêm khuya
Bàn tay em chạm lên cổ mình buôn buốt
Từng ngụm khát khao dồn về nụ hôn cong
Những ngày chuyển mùa thành phố
như được vẽ bằng những nét cọ màu chì
Toà nhà cao vút, bồn hoa, tia nước
Tất cả đều như vừa mọc cánh
Và sắp sửa bay đi.
Những ngày chuyển mùa ta ngồi gạn
từng tia nắng trong veo chiếu qua
tàng lá, làn mi
Cất vào cốc nước cam mua vội bên đường
rót vào ngày em êm ái
Khi yêu cả hòn sỏi câm cũng biết thầm thì
lời yêu xanh mướt

 

Viết ngày tháng tư

Chẳng còn chi nữa là mây tháng tư
Ta đi trong tiếng chim gù
Đường phố thị chồng chềnh như mép vực
Lá xanh xao như một chuỗi nghi ngờ.
Ta chẳng biết lấy gì neo mình lại
Để không trôi ngút ngát tựa mây xa
Có những kẻ trong thế trần thật lạ
Làm bằng mơ chứ không phải xương da
Ta như con tàu mắc cạn trên tàn cây hạ chí
Trông lá xanh mà mơ chuyện đại dương
Ta như kẻ rượt đuổi mối tình không ngừng nghỉ
Bỗng hôm kia chết gục ở ven đường
Giờ chẳng biết đi về đâu nữa cả
Nói đi em, rồi sao nữa, về đâu?
Chỉ giùm ta nẻo mây nào thanh thản
Để đưa ta đi về lại bắt đầu.

Gửi các em

Các em chắc chắn sẽ già
Sẽ qua cái thuở hết cà mà còn phê
Sẽ qua cái tuổi ngô nghê
Khinh thường thể loại “nhà quê” (mà giàu)
Các em rồi sẽ bắt đầu
Quy thơ ra thóc, mua rau vòi hành
Các em rồi sẽ rõ rành
Yêu thì phải cưới chứ anh, đùa à?
Các em rồi sẽ thích nhà
Hơn là thích ngắm ánh tà trên sông
Các em rồi sẽ thích chồng
Hơn là thích một người-không-của-mình
(Cho dù hắn rất là tình!)
Các em rồi sẽ chỉ cười
Khi ai nhắc tới một thời tình yêu
Các em sẽ đọc lại Kiều
Đến hồi hoa rụng thiếu điều khóc to…
Nói chung mình rất là lo!

 

Trên đây là những bài thơ Nguyễn Thiên Ngân hay nhất được chúng tôi trích dẫn từ tập Mình phái sống như mùa hè năm ấy. Đó chính là những cảm xúc, suy tư và trăn trở của con người ta khi hoài niệm về những năm tháng đã qua. Thông qua những vần thơ này ta còn có thể cảm nhận được một phần hình ảnh của mình, những ký ức của thanh xuân còn được cất giữ. Và cũng đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cập nhật những bài thơ hay nhất bạn nhé!