Bật mí cho bạn 1001 bài thơ về Hà Nội đầy yêu thương, lãng mạn nhất



Chùm thơ về Hà Nội luôn chứa đựng trong đó sự lãng mạn và ngọt ngào sâu lắng và nó đủ để chinh phục những người con của thủ đô hay những ai đã có dịp đặt chân đến đây một lần. Là Hà Nội 36 phố phường với sự hoài niệm và cổ kính. Là mùa thu Hà Nội với sự lãng mạn làm nhớ thương bao người. Chính vì lẽ đó hôm nay chúng tôi sẽ giới thiệu những bài thơ về Hà Nội hay nhất để bạn cảm nhận mảnh đất nghìn năm văn hiến này nhé!

Chùm thơ về Hà Nội mùa thay lá thổn thức lòng người

Thơ về Hà Nội mùa thay lá có một sự diệu kỳ. Đó là cảm giác đẹp đến nao lòng khi mùa lá rụng, là màu vàng nên thơ giăng kín khắp phố phường. Chính mùa ấy nó vội đến vội đi và cũng không báo trước làm tạo nên một khung cảnh vô cùng nên thơ và lãng mạn. Khoảnh khắc giao mùa của thiên nhiên đất trời luôn tuyệt vời đến thế. Thứ cảm xúc quá đỗi lạ lùng đã được các thi sĩ kịp ghi lại.

Chiếc lá

Chiếc lá khô lạc qua miền nỗi nhớ
Thu vẫn còn trăn trở lắm người ơi
Anh đi tìm những ngày tháng đánh rơi
Nhặt nỗi cô đơn rã rời hiu quạnh.

Nửa vần thơ vương chiều buồn sóng sánh
Ngõ vắng dài se lạnh gió heo may
Chợt thấy lòng trống vắng một vòng tay
Thu bối rối hương say mùi hoa Sữa.

Chiếc lá trôi cơn gió lùa sấp ngửa
Rồi vô tình lạc giữa chốn hư không
Mặc dòng đời cứ mỏi mắt chờ trông
Niềm hy vọng ửng hồng chân trời vắng.

Hoàng hôn xuống mặt hồ xanh phẳng lặng
Gió dỗi hờn im ắng đến nao nao
Chiều cong mình chìm đắm những khát khao
Ru giấc mơ đi vào trong mộng ảo.

Chiếc lá khô giữa dòng đời chao đảo
Chợt thấy mình ….
Khờ khạo …
Tháng ngày qua !

 

Mùa thay

Phố chẳng hỏi về em nữa
Bởi chăng ngày sắp cạn ngày
Sen hồng hiền như bông cỏ
Bao lần rụng cuống heo may.

Ngăn kéo ai còn kí ức
Hãy cất cùng những niềm đau
Xin đừng giở ra gác lạnh
Lòng ta giờ đã sạch làu

Phố chẳng nhớ về em nữa
Kẻ say giữa đêm vụng chiều
Sầu giăng đêm trường trút lẻ
Khua hồn trinh nữ làm kiêu.

Ta đi trong mùa trở lại
Gọi nắng mới chào hân hoan
Chia tay cho hồn đẹp lại
Sau đời ghềnh thác đa đoan

Chiếc ghế đơn côi

Cơn gió thu đẩy đưa về chốn cũ
Lá rơi vàng phủ kín cả không gian
Chiếc ghế kia sao trơ trọi bẽ bàng
Nằm hiu quạnh giữa thu vàng thay lá.

Thời gian ơi sao nỡ vô tình quá
Mùa nối mùa chở nỗi nhớ đi đâu
Lá thu bay chỉ thấy một chữ sầu
Bao kỉ niệm cuốn trôi cùng năm tháng.

Chiều hôm nay mây hồng bay lãng đãng
Chợt đong đầy kí ức của ngày xưa
Chiếc ghế này nơi hò hẹn đón đưa
Bao ước nguyện và nồng say thuở ấy.

Ngày trở lại hoang tàn buồn đến vậy
Ghế còn đây mà người đã đâu rồi
Thương rất nhiều thương chiếc ghế đơn côi
Nằm hiu quạnh giữa trời thu rụng lá.

Rồi mai đây đường đời phong trần quá
Có khi nào hoài niệm lại chốn xưa
Hãy về đây nơi lối cũ đón đưa
Sưởi ấm ghế khỏi cô đơn quạnh quẽ

 

Chiếc lá cuối cùng

Chiếc lá cuối cùng còn sót lại cuối thu
Khi em xa anh mùa không còn quyến rũ
Một, hai, ba, bốn…mỗi ngày thầm tự nhủ
Thương một người trầm mặc tiết trời đông.

Đâu phải nỗi nhớ nào cũng có thể đếm – đong
Sợi tình mong manh như sợi chỉ mành treo trước gió
Cơn gió vô tình…cuốn niềm yêu…
chẳng dừng nơi đầu ngõ
Nên ánh trăng ngà cứ vò võ đợi sương đêm.

Dường như tháng tám vừa bước qua thềm
Chẳng êm đềm mà… tựa lòng em sóng dội
Đưa bàn tay khẽ níu mùa đừng qua vội
Sợ…rơi chiếc lá cuối cùng
lạc mất dấu chân anh.

Trở về mùa thu

Anh đi qua mùa thu
Lá vàng xao xác nhớ
Em về ngang trăn trở
Có nỗi lòng đang rơi.

Phía xa lắm cuối trời
Vầng dương đang về bến
Mây lang thang hò hẹn
Kết hai bờ yêu thương

Khoảng cách ấy dặm trường
Em nào đâu thể tới
Mùa nối mùa vẫn đợi
Nép vào giữa mong manh.

Nỗi nhớ ấy ngọt lành
Đừng qua nhau vội vã
Trên dòng đời muôn ngả
Hãy chạm trái tim em.

Mùa thu đến êm đềm
Tiếng mưa rơi xào xạc
Dẫm lên buồn man mác
Xin về phía tình yêu.

Em ngồi nghe tiếng chiều
Giật mình rơi chiếc lá
Bên kia đời hối hả
Có về với em không?

 

Thu Hà Nội chờ anh

Hà Nội đã vào thu rồi, anh có biết không?
Lá vàng đỏ rụng rơi dài cuối phố
Heo may khẽ thổi qua con ngõ nhỏ
Nơi có em đang ngóng đợi anh về…

Hà Nội thu về đẹp đến say mê
Nắng hong nhẹ, đàn bồ câu nhặt thóc
Liễu bên hồ ngả nghiêng xoã tóc
Cây cơm nguội vàng chùm lá nhỏ xinh xinh

Hà Nội thu chào đón ánh bình minh
Thạch thảo toả bên thềm nhạt nắng
Hương sữa nồng thơm mặc lòng ai trống vắng
Khắc khoải, chờ mong một lời ước hẹn thề…

Hà Nội thu về, nhâm nhi ly cà phê
Nghe điệu nhạc bâng khuâng tràn nỗi nhớ
Se sắt lòng thương yêu về một thủa
Hà Nội giao mùa gió đã gọi thu sang!

Mùa thu Hà Nội đẹp thật dịu dàng
Hương cốm gói trong lá sen thơm phức
Cúc khoe sắc nhẹ nhàng đánh thức
Người đi xa Hà Nội mãi chưa về…

Thu rải mật óng ả cả triền đê
Cánh đồng vàng thơm mùi hương lúa chín
Em nắm tay anh xốn xang, bịn rịn
Hẹn mùa thu sang, tàu sẽ cập bờ

Về thôi anh – Thu Hà Nội đang chờ…!!!

 

Mùa thu Hà Nội trong tôi

Hà Nội ơi ta yêu lắm cái mùa thu Hà Nội
Góc phố xôn xao dòng người cuộn chảy
Nắng thu vàng ánh những gương mặt ấy
Một chút thân quen, một chút thấy xa vời

Hà Nội ơi tháng mười về hoa sữa rơi rơi
Hương ngào ngạt len vào từng ngõ phố
Giờ xa Hà Nội bao năm rồi vẫn nhớ
Hoa sữa nồng nàn ấm đường phố Quang Trung

Hà Nội ơi mùa thu đẹp vô cùng
Khi buổi sáng một mình lang thang dạo
Ghé đường Phan Đình Phùng mùa này xanh lá sấu
Bình minh lên xuyên vệt nắng ngang đường

Hà Nội ơi biết mấy thân thương
Từ phố cổ bình yên đến góc cà phê ven đường xinh xắn
Từ những mùa hoa lãng mạn đến lối hẹn hò thơ mộng
Tất cả thổi vào lòng người dạ khúc hân hoan

Hà Nội ơi sáng sớm tinh khôi mùi hương cốm làng Vòng
Thứ giản dị mà đậm đà tinh khiết
Được chắt chiu từ tình yêu người nghệ nhân đặc biệt
Đã tạo nên một thức cốm tuyệt vời

Hà Nội ơi đẹp lắm tháng mười
Lớp khói sương Hồ Tây ướp nắng vàng bảng lảng
Chùa Trấn Quốc đưa hồn người vang vọng
Chốn bình yên thanh tịnh tọa thiền…

Hà Nội ơi ta nhớ không quên
Tất cả những mảnh ghép của những điều giản dị
Từ góc phố, hàng cây, ngôi nhà bao thể kỉ
Đã góp thành một mùa thu Hà Nội rất riêng!

Chùm thơ về Hà Nội hay gợi nhiều cảm xúc nhất

Hà Nội luôn mang trong mình một vẻ đẹp rất tiêng, đó chính là nguồn cảm hứng cho bao thi sĩ viết nên các bài thơ về Hà Nội. Là những chiều yên ả ngập nắng, là những con phố thoang thoảng mùi hoa sữa… Là những cơn mưa rào vội đến rồi vội đi. Hay đơn giản là Hà Nội 36 phố phường. Đó là những nét đặc trưng của vùng đất này. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu và cảm nhận những bài thơ hay nhất nhé!

Ba mươi sáu phố phường

Hàng Buồm chẳng còn cánh buồm
Thuyền đậu nơi nào em đến
Sông Hồng cách xa biền biệt
Bãi ngô cát trắng mùa xuân.

Hàng Chuối
Đâu còn có chuối
Vài cây cơm nguội trăm tuổi
Lác đác những chú chim sâu.

Hàng Nâu
Rồi sang hàng Lược
Lược chải tóc em ngày xưa.
Áo trắng tóc dài trên phố.
Hương chanh hương cốm mùa thu.

Hàng Đào hoa đào mấy độ?
Hàng Bạc tìm thợ làm vàng.
Hàng Cót rẽ về hàng Than.
Hàng Da em tìm giầy dép

Hàng Nón nón trắng dập dờn
Hàng Bông nào còn bông vải
Hàng Gai đàn ai đêm tối
Văng vẳng mấy giọng hát đào

Hàng Mã chợ hoa ngày Tết
Hoa hồng đào thế Nhật Tân.
Run run rét về trong mắt
Mê hồn những sắc những hoa

Ta yêu mái nhà phố Phái
Nguệch ngoạc đơn sơ tài hoa.Ta yêu hàng cây bờ cỏ
Tháp Bút viết suốt ngàn năm.

Hồ Gươm Rùa vàng đã nổi
Mùa xuân em có về không ?

Hà Nội 36 phố phường – Nguyễn Bính

Hà Nội ba mươi sáu phố phường,
Lòng chàng có để một tơ vương.
Chàng qua chiều ấy qua chiều khác,
Góp lại đường đi, vạn dặm đường.

Nhà ấy hình như có mặt trời,
Có rừng có suối có hoa tươi;
Bao nhiêu chim lạ, bao nhiêu bướm?
Không! Có gì đâu, có một người.

Chân bước khoan khoan, lòng hỏi lòng:
– Có nên qua đấy nữa hay không?
Không nên qua đấy, nên qua đấy,
Không: Nhớ làm sao! Qua mất công.

Có một chiều kia anh chàng si
Đến đầu phố ấy bỗng ngừng đi:
– Hai bên hàng phố hình như họ…
Đi mãi đi hoài có ích chi?

Đem bao hy vọng lúc ra đi,
Chuốc lấy buồn thương lúc trở về.
Lòng mỗi lần đi lần bão táp,
Mỗi lần là một cuộc phân ly.

Chàng đau đớn lắm, môi cắn môi;
Răng cắn vào răng, lời nghẹn lời:
– Hờ hững làm sao! Mê đắm quá!
Trời ơi! Cứu vớt lấy tôi! Trời!

Chao ơi! Yêu có ông Trời cứu!
Yêu có ông Trời khoá được chân!
Chàng lại đi về qua phố ấy,
Mấy mươi lần nữa và vân vân…

Chàng đi mãi, đi đi mãi,
Đến một chiều kia, đến một chiều
Phố ấy đỏ bừng lên: Xác Pháo,
Yêu là như thế? Thế là yêu?

Hà Nội ba mươi sáu phố phường,
Lòng chàng đã dứt một tơ vương.
Chàng qua chiều ấy qua chiều khác…
Ô! Một người đi giữa đám tang.

 

Bài thơ Hà Nội – Hoàng Anh Tuấn

Em Hà Nội hàng Đường trong giọng nói
Để hàng Bông êm ái lót cơn mơ
Thương những buổi chiều Bác Cổ ngày xưa
Anh nắn nót một trường thi lãng mạn

Thơ thuở bé khắc ghi tình ngõ
TrạmHàng Cỏ ơi, nét thảo có mờ phai
Theo gót chân em từng bước hàng HàiYêu hàng
Lược chải mềm hương mái tóc

Thương dĩ vãng chiều Cổ Ngư trốn học
Hồn ngây ngô theo điệp khúc hàng Đàn
Hàng Guốc trưa hè gõ nhịp bình an
Khi hàng Nón quay nghiêng che mắt thỏ

Anh lúng túng cả Đồng Xuân xấu hổ
Gió mơn man hàng Quạt, áo đong đưa
Đây hàng Khay anh đưa tặng bài thơ
Em hốt hoảng chợ Hôm vừa tắt nắng

Thơ bay lạc, hồn anh là hàng Trống
Nghe hàng Gai cùng mũi nhọn buồn đau
Ôi hàng Ngang tội nghiệp mối tình đầu
Anh hờn giận mơ hàng Buồm lãng tử

Em Hà Nội dáng Sinh Từ thục nữ
Tìm đến anh hàng Giấy mỏng tương tư
Nghe khơi buồn sông Tô Lịch ngẩn ngơ
Thơ giàu có như thương về hàng Bạc

Hàng Vôi đó nồng nàn trong ngây ngất
Ý hàng Đào chín mọng trái môi chia
Xin hàng Than rực cháy lửa đam mê
Khi quấn quít trong ái ân Hà Nội.

 

Khoan hãy về Hà Nội nghe anh

Khoan hãy về Hà Nội nghe anh
Trời nắng lắm đến ve còn phải trốn
Đường phố đông chỉ toàn là hình nộm
Những bộ chăn di động đến rồi đi.

Khoan hãy về Hà Nội nghe anh
Kẻo cháy hết những lời chưa kịp nói
Cây héo rũ dưới một trời nắng chói
Cánh phượng rơi chưa chạm đất đã khô.

Khoan hãy về Hà Nội nghe anh
Bờ ao cũ đã thành tòa cao ốc
Hàng cây xưa vươn những cành khô khốc
Lũ chuồn chuồn chỉ còn trong ca dao

Khoan hãy về Hà Nội nghe anh
Chờ mưa đã cho phố phường tươi lại
Ta cùng nhau quay lại thời trẻ dại
Hòa cùng mưa trong vũ khúc tuổi thơ.

 

Hà Nội ơi! Tôi nhớ mãi muôn đời

Ta nhớ cả những khi hạ trở về
Tiếng ve kêu giữa phố phường Hà nội
Những dòng xe nối nhau đi rất vội
Hà nội oi nồng nóng lắm người ơi!

Rồi cơn mưa rào bớt chợt tuôn rơi
Để Hà nội lại dịu êm trầm lắng
Cái chói chang không còn trong ngõ vắng
Chợt nắng, chợt mưa ta mãi quen rồi.

Ta nhớ mùa thu xào xạc lá rơi
Ta nhớ mùi hương nồng nàn hoa sữa
Ta nhớ cả cái màu tươi lá đỏ
Của cây bàng cuối phố trước nhà ai.

Cốm làng Vòng thơm lắm lắm người ơi,
Ta mãi không quên miền ven đô ấy
Ta đã đi nhiều nơi sao vẫn thấy
Hà nội của ta nặng trĩu trong lòng.

Ta cũng nhớ về Hà nội mùa đông
Cây trút lá xác xơ cành trước gió
Khát khao nhớ chiều hoàng hôn tím đỏ
Sóng Tây hồ lạnh giá bước vào đêm.

Ta nhớ cả cái màu trắng trinh nguyên
Của Cúc Hoạ Mi khi mùa đông tới
Đẹp say lòng biết bao nhiêu cô gái
Hà nội đông về vẫn cứ dịu êm.

Ta mãi nhớ cái tiếng gõ leng keng
Của tàu điện đón đưa người trên phố
Tiếc lắm thay tàu điện không còn nữa
Nhớ nao lòng hình bóng tàu điện xưa.

Hà nội ơi! Tôi nhớ mãi, muôn đời!

 

Rồi một ngày

Rồi một ngày … tôi tìm lại lối xưa
Hứng lại hạt nắng hạt mưa thời tuổi trẻ
Người lính chúng tôi khoác ba lô rất nhẹ
Xa Hà nội rồi … tay khe khẽ vẫy chia ly…

Những chàng trai vội vàng cất bước đi
Về nơi ấy chẳng có gì ngoài khói súng …
Trời mịt mù sấm gầm lên vang vọng
Hồn thơ rơi trên sóng Như Nguyệt đầy.

Tuổi hai mươi theo khe núi chân mây
Chặn bước quân thù..đêm ngày mải miết
Trao cho nhau tình đồng đội thân thiết
Thắt đau lòng … phút vĩnh biệt người đi …

Màu áo xanh… xanh mãi chẳng sầu bi
Chưa từng yêu … chưa biết gì hờn giận
Giọt máu đào để lại nơi chiến trận
Hồn bay cao không vương vấn hẹn thề…

Rồi một ngày tôi tìm lại triền đê
Sóng Tây Hồ vẫn tràn trề dào dạt
Gió nhẹ lay cánh sen hồng thơm ngát
Xanh mãi khung trời nhớ khúc hát người đi xa

Em ngời xinh tươi thắm … bên cánh hoa
Trong gió thoảng hương thiết tha vời vợi …
Cánh sen kia thắm máu bao đồng đội
Giữa trốn thanh bình …
Hương đồng nội …
Hương hoa ….

Trên đây là những bài thơ về Hà Nội hay nhất được chúng tôi tuyển chọn và chia sẻ tới bạn. Với các bài thơ này bạn sẽ cảm nhận sâu sắc hơn về vẻ đẹp và cái chất Hà Nội. Đối với những người con Thủ đô đây chính là cả một sự tự hào, còn đối với những người du khách, nó có thể làm xao xuyến bất cứ ai. Gửi đến bạn một chút hồn Hà Nội với sự nhớ nhung…

so1vn - Tags: