Bài Thơ Nắng Ba Đình ( Nguyễn Phan Hách ) – Màu Nắng Của Cách Mạng



Bài Thơ Nắng Ba Đình là một tác phẩm nổi bật của nhà thơ Nguyễn Phan Hách. Ông là một nhà thơ chuyên viết về mùa thu với một dòng cảm xúc đầy sâu lắng và ngọt ngào. Những bài thơ của ông làm rung động biết bao trái tim bạn đọc yêu thơ. Ông được nhận nhiều giải thương danh giá, khẳng định vị trí của mình trong nền thơ ca Việt Nam

Bài thơ với lời lẽ nhẹ nhàng, da diết bộc lộ niềm biết ơn, công lao to lớn của Bác Hồ kính yêu. Lòng tự hào vào thời khắc đất nước được giải phóng. Hãy cùng uct.edu.vn chia sẻ và cảm nhận bài thơ này nhé!

Nắng Ba Đình

Nắng Ba Đình mùa thu
Thắm vàng trên lăng Bác
Vẫn trong vắt bầu trời
Ngày Tuyên ngôn độc lập

Ta đi trên quảng trường
Bâng khuâng như vẫn thấy
Nắng reo trên lễ đài
Có bàn tay Bác vẫy

Ấm lòng ta biết mấy
Ánh mắt Bác nheo cười
Lồng lộng một vòm trời
Sau mái đầu của Bác…

Lời Bình Về Bài Thơ Nắng Ba Đình Của Nguyễn Phan Hách 

Bác Hồ kính yêu đã vĩnh biệt chúng  ta lâu rồi nhưng Người vẫn mãi mãi sống cùng non sông đất nước này. Đó là một sự thật. Hình bóng của Người, tinh thần của Người vẫn vẹn nguyên,vẫn hiển hiện khắp nơi, từ cỏ cây đến sắc trời, từ con đường đến màu nắng…Cảm giác này càng kì lạ và càng rõ ràng mỗi khi chúng ta đi trên quảng trường Ba Đình. Nhà thơ Nguyễn Phan Hách dường như đã nói giùm chúng ta điều đó.Từ ngày Bác đọc Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, ngày 2 tháng 9 năm 1945, Người đã mang về đây mùa thu cách mạng và trong ánh nắng mùa thu bao đời của thiên nhiên xứ sở, bắt đầu từ đấy cũng có một màu sắc mới: Nắng Ba Đình! Đó là nắng cách mạng, Nắng Tuyên ngôn, Nắng Bác Hồ!Đi trên quảng trường hôm nay, cảm xúc thơ đến từ ánh nắng in trên lăng Bác:

“ Nắng Ba Đình mùa thu

Thắm vàng trên lăng Bác”

Hai chữ “ thắm vàng” được dùng ở đây dường như nói được cả sự tươi tắn, sáng trong của nắng trời, cả ánh nắng huy hoàng từ sao vàng cờ đỏ, có cả ánh sáng kiêu hãnh tự hào của tấm lòng một công dân độc lập, lòng biết ơn sâu nặng của một người con đối với Bác Hồ. Hai chữ “ thắm vàng” còn như thắm vàng lên lăng Bác, làm cho khối hoa cương và cẩm thạch ấy rực rỡ nguy nga! Tác giả còn nhận ra sắc nắng, sắc trời hôm nay còn là sắc nắng, sắc trời của hôm nào:

“ Vẫn trong vắt bầu trời Ngày tuyên ngôn Độc lập”

Chao ôi! Màu nắng, màu trời trong vắt hiện ra trong một ngày thế rồi cũng hoá thành vĩnh viễn! Nghĩa là khoảnh khắc đã hoá thành vĩnh cửu. Đúng thế, bầu trời trong vắt ngày Tuyên ngôn Độc lập không bao giờ phai đối với tâm trí mỗi người dân Việt Nam! Cảm xúc của tác giả tiếp tục được nâng lên nữa:“Ta đi trên quảng trường     Bâng khuâng như vẫn thấy      Nắng reo trên lễ đài       Có bàn tay Bác vẫy”      Nắng không chỉ có màu sắc “thắm vàng”. Nắng còn cất lên tiếng nói của riêng mình nữa “ Nắng reo trên lễ đài”. Đó là ánh nắng thu đang xao động, hay nắng chính là tiếng sóng reo hò của muôn vạn con tim Việt Nam trong giờ phút Người đọc Tuyên ngôn, đến nay dư âm vẫn còn vang vọng, vẫn còn dậy lên trong sắc nắng Ba Đình? Có lẽ tất cả những ấn tượng ấy đã ùa đến trong lòng nhà thơ và hội tụ trong ngòi bút thơ ca, hội tụ vào hai chữ “Nắng reo”. Từ hai chữ “ Nắng reo”,người viết còn như hình dung cả bàn tay Bác vẫy trên lễ đài làm xao động cả nắng Ba Đình- “ Có bàn tay Bác vẫy”

Tác giả nhìn màu nắng thực hôm nay làm sống động cả quá khứ; đem những hình ảnh của quá khứ làm hiển linh trong hiện tại này. Ấy là thủ pháp từ cái có (hữu) mà gợi dậy cái không (vô) vậy!Sự hiển hiện của Người vẫn toàn vẹn nhất là ở khổ thơ kết:“Ấm lòng ta biết mấy    Ánh mắt Bác nheo cười     Lồng lộng một vòm trời    Sau mái đầu của Bác…”      Thì ra, tất cả nắng Ba Đình đều bắt nguồn từ ánh mắt của Người . Ánh nắng làm sáng lên, làm ấm lại cả dân tộc này là ánh nắng lan toả ra từ ánh mắt của Bác từ mùa thu ấy!Từ bàn tay vẫy, hình ảnh Bác cứ rõ dần hơn với “ Ánh mắt Bác nheo cười”, rồi cuối cùng là cả “ mái đầu của Bác”. Có phải trong những khoảnh khắc nào đó bằng lòng biết ơn Bác Hồ sâu nặng khi qua quảng trường Ba Đình, trong nắng Ba Đình, trong sắc trời Ba Đình, ta sẽ thấy bóng dáng Người hiển hiện như một hiển linh? Và chính điều ấy đã cho thấy Người đã hoà nhập, đã trường tồn cùng non sông đất nước này!Có lẽ thế!  “Nắng Ba Đình” đã cho ta thêm một lần cảm nhận về sự hiện diện thiêng liêng mà gần gũi của Bác Hồ trong đời sống hàng ngày của non sông và của mỗi một chúng ta!

Trên đây, uct.edu.vn đã dành cho bạn bài thơ Nắng Ba Đình đầy tự hào. Đó là màu nắng của niềm tin , màu của tự do và màu của hi vọng. Với ngọt bút đậm tình cảm, nhà thơ đã thể hiện sự biết ơn đối với Bác và niềm tự hào dân tộc mạnh mẽ. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết này của chúng tôi! 

so1vn - Tags: