Bài thơ Ánh trăng (Nguyễn Duy) – Vầng trăng gợi ký ức tuổi thơ



Bài thơ Ánh trăng Nguyễn Duy được in trong tập thơ cùng tên của tác giả vào năm 1978. Đây là một trong những áng thơ văn được nhiều người yêu thích bởi nó gợi lại ký ức tuổi thơ đầy hồn nhiên và trong sáng. Đó cũng chính là ký ức của những năm tháng chiến đấu gian lao. Và gợi nhắc con người ta phải sống ân nghĩa thủy chung.

Hoàn cảnh ra đời bài thơ

Bài thơ Ánh trăng được viết vào năm 1978 tại thành phố Hồ Chí Minh. Chính nơi thành phố tiện nghi và hiện đại đó đã làm người ta nhớ về quê cũ. Và bài thơ này được in trong tập thơ cùng tên của tác giả Ánh trăng. Tập thơ này đã đạt giải A của Hội nhà văn Việt Nam năm 1984.

Đây cũng chính là một câu chuyện được kể theo trình tự thời gian. Từ quá khứ cho đến hiện đại trong đó tác giả nhấn mạnh các mốc sự kiện quan trọng của cuộc đời mình. Và cuối cùng chính là cái giật mình của nhà thơ.

 

Bài thơ Ánh trăng

Hồi nhỏ sống với đồng
với sông rồi với biển
hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỷ

Trần trụi với thiên nhiên
hồn nhiên như cây cỏ
ngỡ không bao giờ quên
cái vầng trăng tình nghĩa

Từ hồi về thành phố
quen ánh điện cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như người dưng qua đường

Thình lình đèn điện tắt
phòng buyn-đinh tối om
vội bật tung cửa sổ
đột ngột vầng trăng tròn

Ngửa mặt lên nhìn mặt
có cái gì rưng rưng
như là đồng là bể
như là sông là rừng

Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật mình

Cảm nhận hình tượng ánh trăng qua bài thơ Ánh trăng

Bài thơ này được viết theo một mạch cảm xúc và trình tự tuyến tính của thời gian. Tử nhỏ cho đến khi trưởng thành qua các dấu mốc quan trọng. Xuyên suốt mạch cảm xúc đó chính là hình ảnh ánh trăng. Vì vậy nó có thể chia làm 3 phần:

  • Phần 1: 3 khổ đầu với ký ức về trăng trong quá khứ lẫn hiện tại
  • Phần 2: Khổ thứ 4: Tình huống làm ký ức ùa về
  • Phần cuối: Niềm hối hận của nhà thơ vì đã lãng quên vầng trăng.

 

Phần 1: Những kỷ niệm đẹp với vầng trăng

Nguyễn Duy là một nhà thơ trưởng thành trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Chính vì vậy cũng không có gì xa lạ khi phần đầu của tác phẩm, nhà thơ đã gợi lại hình ảnh vầng trăng trong những năm tháng của người lính. Khi ấy vầng trăng cũng chính là một người tri kỷ. Còn những ngày ấu thơ vầng trăng lại gắn bó với đồng ruộng, dòng sông và biển cả. Nên có thể nói đó là một người bạn tâm tình của nhà thơ qua các dấu mốc của cuộc đời.

“Trần trụi với thiên nhiên
hồn nhiên như cây cỏ
ngỡ không bao giờ quên
cái vầng trăng tình nghĩa.”

Chính sự gắn bó đó đã làm nên một tình yêu thương vô cùng trân quý. Tuy vầng trăng có nét bình dị nhưng chính sự bình dị ấy đã làm con người ta thêm gắn kết. Nó đã hòa mình vào thiên nhiên, cây cỏ. Và cũng đã cùng nhau chia sẻ ngọt bùi và nhà thơ xem đó như là người tri kỷ.

Tuy nhiên, từ ngày về thành phố và quen với ánh điện đã làm nhà thơ quên đi vầng trăng ấy. Những năm tháng gian khổ ấy cũng đã bị lãng quên. Đó cũng chính là lẽ thường của cuộc sống này.

 

Phần 2: Giật mình trước vẻ đẹp của trăng

Chính cuộc sống xa hoa nơi thành phố đã làm nhà thơ quên đi nhiều thứ. Và phải đến lúc thành phố mất điện nhà thơ mói choàng tỉnh. Cũng khi đó nhà thơ mới ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kỳ diệu của vầng trăng – Cái mà mình đã lãng quên. Đó cũng là lẽ thường tình của cuộc sống này cũng là điều mà nhiều người đang gặp phải. Tuy nhiên với nhà thơ ánh trăng nghĩa tình đến thế nhưng lại lãng quên quả thực có phần đáng trách.

Từ hồi về thành phố
quen ánh điện cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như người dưng qua đường

Phần 3: Những suy tư trăn trở của nhà thơ

Hình ảnh vầng trăng đã làm gợi lại bao ký ức xưa trong lòng tác giả. Đó là hình ảnh của tuổi thơ với đồng, với bể hay cũng là những năm tháng chiến đấu đầy gian lao. Cũng khi mất điện nhà thơ mới choàng tỉnh lại và bao ký ức xưa ùa về. Nó cũng như nhắc nhở nhà thơ đừng bao giờ quên những năm tháng nghĩa tình ấy.

Cũng chính hình ảnh vầng trăng đã làm con người ta phải giật mình. Hay đó là cách thể hiện vầng trăng im phăng phắc cũng đủ làm con người ta phải suy ngẫm. Nó cao cả, không một lời trách móc càng làm con người ta thêm trăn trở. Và bất cứ ai cũng vậy hãy cố ngẫm nghĩ xem trong cuộc đời này mình có đang lãng quên điều gì hay không nhé!

Bài thơ Ánh trăng đã gây được ấn tượng tốt trong lòng người đọc. Đây cũng chính là một lời tự thú, tự nhắc nhở con người ta phải sống ân nghĩa thủy tình. Hơn nữa giọng văn của bài thơ này trầm tĩnh và sâu lắng nên càng dễ đi vào lòng người đọc hơn. Với nhiều độc giả khi đọc bài thơ này họ sẽ phải giẩ mình, suy nghĩ lại và nhìn lại chính mình để có thể sống nghĩa tình và sống đẹp hơn.

 

so1vn - Tags: