Bài học đầu cho con (Đỗ Trung Quân) – Quê hương gọi nhớ nhung về



Bài học đầu cho con là một bài thơ của Đỗ Trung Quân và còn được biết đến với cái tên Quê hương. Bài thơ này được đăng lần đầu năm 1986 trên báo Khăn quàng đỏ. Vào những năm ấy nó đã rất nổi tiếng và được nhiều thế hệ yêu thích. Bài thơ này lúc đầu được làm đề tặng bé Quỳnh Anh là con của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Hãy cùng cảm nhận tình yêu quê hương sâu sắc thông qua bài thơ Bài học đầu cho con bạn nhé!

Bài thơ Bài học đầu cho con

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ…

 

Về sau bài thơ Bài học đầu cho con đã được người biên tập là Việt Nga – con của nhà thơ Lê Giang bỏ một vài đoạn và có thêm câu cuối cùng là: “Sẽ không lớn nổi thành người”. Còn bài thơ chúng tôi giới thiệu trên đây là bài thơ nguyên bản mà tác giả in trong tập Cỏ hoa cần gặp 1991. Tuy nhiên khi phổ nhạc thành bài hát Quê Hương, nhạc sĩ Giáp Văn Thạch đã phổ nhạc theo bài đăng năm 1986.

Cảm nhận Bài học đầu cho con

Bài học đầu cho con được cất lên bằng những câu thơ giản dị và thân thương. Đó là câu hỏi rất đỗi ngọ ngào và nặng lòng. Quê hương là gì? Là gì mà ai đi xa cũng nhớ. Chỉ với một câu hỏi tu từ nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu ý nghĩa trong đó.

Quê hương là chùm khế ngọt

Khế ngọt là một trong những thức quà quê giản dị nhưng lại là ký ức tuổi thơ của biết bao đứa trẻ. Cái vị thanh mát của khế cũng đã làm than mát lòng ta. Nó cũng mang hương vị của những câu ca dao, cổ tích, và cũng là dư vị của tình nghĩa con người. Và đó chính là quê hương là nơi ta được sinh ra và lớn lên.

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Chính nơi ấy ta cũng đã đi qua các con đường bớm rợp vàng bay. Hình ảnh những con bướm vàng cũng vô cùng gần gũi và chân thực. Nó là đặc sắc của làng quê mà thành phố khó lòng có được. Điều này làm ta liên tưởng tới hình ảnh quê hương trong bài thơ của Giang nam. Cũng làm ta nhớ tới những câu thơ của Huy Cận.

 

Quê hương là con diều biếc

Và Bài học đầu cho con cũng dạy con rằng, quê hương là con diều biếc. Nó bình dị và cứ thế chao nghiêng trên bầu trời của tuổi thơ. Và quê hương cũng là những cánh đồng bát ngát hương lúa. Và cũng là con đò nhỏ khua nước bên sông. Đó là những hình ảnh vô cùng bình dị và tinh tế.

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Và quê hương cũng chính là cầu tre nhỏ, là hoa vàng hoa bí… Là những điều vô cùng giản dị và thân thương trong lòng mỗi người. Chính đó là quê hương nơi chôn rau cắt rốn. Với các vần thơ này ta thấy được một hình ảnh quê hương tươi đẹp với hoa bí vàng, với giậu mồng tơi, với những cánh hoa râm bụt.

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ…

Bài học đầu cho con là những bài học dạy con biết yêu quê hương. Nó được kết lại bằng một hình ảnh và cũng là lời nhắc nhở nhẹ nhàng. Đó là quê hương được so sánh với mẹ là nơi ta sinh ra và lớn lên. Và quê hương cũng như vậy, cũng là nơi ta trưởng thành. Chính vì vậy nếu ai không yêu quê hương thì không thể trở thành người tốt được. Điều này làm ta liên tưởng tới một câu thơ: “Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở – Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn”

so1vn - Tags: