1001 bài thơ tình cuối mùa thu pha lẫn chút xót xa nghẹn ngào



Thơ tình cuối mùa thu luôn mang trong mình chút cảm xúc xót xa. Có chút hoài niệm, nhất là đối với những câu chuyện tình buồn. Đó là khoảnh khắc thu qua đi làm dậy lên bao nhung nhớ, nghẹn ngào.

Người ta nói mùa thu luôn mang trong mình hoài niệm. Nhất là cảm giác lá vàng bay trong gió lặng lẽ rơi. Ngay cả một cơn gió thoảng qua cũng đủ khơi dậy bao xót xa. Hãy cùng chúng tôi điểm qua những bài thơ tình cuối mùa thu hay nhất hiện nay bạn nhé!

Những bài thơ tình cuối mùa thu lãng mạn nhất

Mùa thu – mùa của sự lãng mạn nên thơ tình cuối mùa thu cũng sẽ mang trong mình cảm xúc như vậy. Mùa thu lạ lắm, tuy có vẻ xơ xác nhưng cũng đầy yên bình. Với nhiều người mùa thu mang trong mình một nỗi buồn da diết. Nhưng cũng không thể phủ nhận được sự lãng mạn trong đó.

Chờ cánh thiên di

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Khi chiều về thăm thẳm cuối trời xanh
Mây tim tím giăng giăng đầy hối hả
Lồng ngực đập phập phồng nghe rất lạ
Hồn chông chênh rơi rớt nỗi mặn mà

Ngày hôm ấy phố thẫn thờ trông ngóng
Hạ lạnh lùng mưa tiễn bước em đi
Thu dằng dặc một trời vàng võ khóc
Gió nặng nề xao xuyến cánh thiên di

Từ ngày ấy sầu đằng đẵng nghìn thu
Bóng chiều loang in sương khói mịt mù
Ta ngơ ngác một hồn thu xơ xác
Tình liêu xiêu mỏi rũ sợi yêu rung

Để chiều nay tơ nắng rớt rơi đây
Giữa mênh mông thương nhớ rụng vơi đầy
Bóng hoàng hôn ngại ngần thôi ráng đỏ
Đã muộn màng… giữ lấy… cánh chim bay…

Mùa thu đến lá trong vườn đã rụng

Mùa thu đến lá trong vườn đã rụng
Lá vàng bay, bay theo gió. Ngoài đồng
Phía xa xa, ngay sát rìa thung lũng
Đang khoe mình, đỏ rực cả hàng phong

Anh khẽ nắm tay em, một lúc
Buồn và vui, lẫn lộn giữa trời chiều
Anh nhìn em và khóc vì hạnh phúc
Vì vụng về không biết nói anh yêu

Mùa thu khóc như một bà goá phụ

Mùa thu khóc như một bà goá phụ
Trong áo quần đen, u ám con tim…
Hồi tưởng lại những lời xưa của chồng
Rồi bật khóc và không thôi nức nở.

Cứ như thế, cho đến ngày tuyết nhẹ
Chưa tỏ lòng thương với đau khổ của nàng
Cả hạnh phúc và cay đắng, lãng quên
Ở đời này là chuyện không chút dễ.

Anh có là mùa thu

Mùa thu còn mảnh dẻ
Khép minh trong lá gầy
Có phải thu thật đấy?
Em ngơ ngẩn nhìn cây

Tình yêu đến trong tay
Hồn nhiên như ngọn gió
Em nào uống rượu say
Sao giờ còn bỡ ngỡ

Thu đến như lá cỏ
Thấm mát đôi bàn tay
Có tiếng ai nho nhỏ
Hát trong vườn chiều nay

Như bên mình có ai
Em đi giữa đường phố
Vài chiếc lá me khô
Hôn trên bàn tay nhỏ

Thành phố như chú bé
Trong chiều thu dịu dàng
Em đôi chân chim nhỏ
Giữa lòng anh thênh thang

Không gian nắng bỗng vàng
Ngàn sao bay trong mắt
Đâu đó chim hót vang
Chiều mở toang lồng ngực

Trên mây một chú thỏ
Nghêng đầu ngó vu vơ
Anh như giòng chữ “nhớ”
Mở đầu một trang thơ

Anh có là mùa thu
Cho em giấc ngủ hiền
Trong vòng tay đan kín
Xỏa dòng tóc bình yên

Thu đợi

Thơ: Phú Sĩ

Thu bỡ ngỡ nhớ người nơi phương ấy
Khúc giao mùa lặng lẽ thổi tình say
Biết giờ này khi man mác heo may
Người có mộng trong đêm dài tỉnh giấc

Mong cánh nhạn mang theo lời thổn thức
Gửi nỗi lòng da diết những tình thơ
Rằng thu sang ai đó vẫn đợi chờ
Sao người vẫn ngẩn ngơ trong tĩnh lặng

Thu lơ đãng gieo đời ta sầu lắng
Cánh chim chiều tia nắng chẳng còn theo
Người ra đi bỏ lại bến quê nghèo
Bao trăn trở ánh trăng treo đầu ngõ

Thu gọi mãi người ơi nơi xa đó
Hãy chạnh lòng khi chiếc lá vàng rơi
Dầu bước chân biền biệt chốn mù khơi
Câu ân ái đò ơi đừng quên bậu!

Hai phương đó dãi dầu trong ấm lạnh
Buổi giao mùa hiu quạnh cũng như nhau
Cùng xuyến xao khi tiếng sáo dạt dào
Gọi tình yêu theo châu về hợp phố.

Thu đã sang mùa

Thơ: Vân Nguyễn

Vẫn còn đây những con phố thân quen
Bao kỷ niệm đêm chong đèn nhớ lại
Hạ đã qua gió thu về e ngại
Rớt bên thềm mềm mại ngón tay đan

Thu đến gần heo may lạnh miên man
Như quyến rũ lá vàng vương ngõ vắng
Một chút mơ khi đường chiều nhẹ nắng
Công viên buồn im lặng buổi hoàng hôn

Thu đã sang làm xao xuyến tâm hồn
Ngắm chiếc lá dạ bồn chồn đến lạ
Có phải chăng tiếc mưa ngâu nắng hạ
Đang chuyển mùa vội vã bến thời gian

Tựa lòng em mãi thương nhớ ngập tràn
Bao khoảnh khắc mơ màng ngày gặp gỡ
Để cùng anh chiều thu nhiều nhung nhớ
Bước bên đời không lỡ chuyến đò xưa.

Mùa thu bình yên

Thơ: Phú Sĩ

Ta thả hồn theo cơn gió hiu hiu.
Bỗng nghe lòng sao bình yên đến lạ
Cuộc sống số nơi phù hoa đô hội
Chút heo may cuốn trôi hết muộn phiền

Ta tìm mình trong một sáng bình yên
Cơn mưa nhẹ ru miền xa thương nhớ
Gió chớm lạnh xua đi ngày hoang vỡ
Thuở xa rồi duyên nợ vẫn chờ nhau

Ta mãi nhìn cánh chim dạo xa xôi
Cà phê đắng màn sương còn bốc khói
Kỷ niệm xưa dĩ vãng còn nhắn gởi
Lá vẫy chào vọng gợi tiếng yêu thương

Ta nghĩ đời với bao nỗi vấn vương
Hoài niệm mãi một thời hương dĩ vãng
Ta chẳng nhớ hay muộn màng hối tiếc
Hương ngọt ngào lưu luyến quyện hồn ta

Thơ mùa thu ơi

Ừ nhỉ… Mùa Thu rồi
Lá vàng tóc em tôi
Ngược dòng thơ năm ấy
Lòng xao xuyến bồi hồi

Mùa Thu qua hồn tôi
Như tình qua ngõ tối
Hơi thở nghe vồi vội
sầu dâng tím làn môi

Toà lâu đài xa xôi
Chưa hẳn là đã mất
Bao đắng cay chớp giật
Có thể bật thành người

Trái tim anh còn lửa
Và giông bão cuộc đời
Trong tay em còn sóng
Lùa dần về biển khơi…
Mùa Thu ơi…chơi vơi …

Những bài thơ tình cuối mùa thu buồn xót xa

Mùa thu mang theo trong mình chút lãng mạn. Nhưng những bài thơ tình cuối mùa thu cũng không kém phần đau thương. Bởi mùa thu đẹp là thế nhưng rồi cũng sẽ phải chia tay. Hay mối tình dù ngày đầu gặp gỡ nhưng cũng sẽ đến lúc chia xa. Đó là lý do tại sao những bài thơ tình cuối mùa thu lại mang nỗi niềm hoài cổ như vậy.

Tiếng thu

Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu

Trong lòng người cô phụ?
Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác

Đạp trên lá vàng khô?
Thơ Trái tim mùa thu
Bởi quả tim chia hai phần phải, trái
Em ở đâu mà tim nhói đau hoài

Trước mùa thu đành lựa lời nói dối
Những buổi chờ giọt gõ suốt trên vai
Nên tim vốn chứa trăm nghìn kiểu đập
Người thoáng qua tim loạn nhịp mưa rơi

Dáng khuất nẻo tim gầy như áp thấp
Đến thu nào tim sẽ một lần ngơi?

Mùa thu và em

Thơ: Nguyễn Hữu Nghị

Thu đã về đón những đợt mưa ngâu
Ở phương xa em nào đâu có biết
Anh giờ đây… đang nhớ em da diết
Thử hỏi rằng em có biết không em ?

Thu đến rồi, sao lòng thấy buồn thêm
Vì tình mình chẳng êm đềm xuôi mái
Anh một nơi… em tận miền xa ngái
Bao tháng ngày cứ mãi mãi cách xa .

Ơn cao xanh cám cảnh chuyện đôi ta
Nhủ lòng thương làm mưa sa bão táp
Tạo cho anh có thời gian phúc đáp
Bài thơ tình ấm áp gửi trao em .

Em yêu ơi ! Hãy cứ gắng chờ xem
Thần thiên sứ sẽ đem tình yêu đến
Đưa thuyền lạc, đã bao ngày vào bến
Dắt ông Ngâu… sáp đến với bà Ngâu .

Tình đôi mình cũng có khác gì đâu
Cả năm trời may gặp nhau một bận
Hãy cứ vui … em ơi ! đừng ân hận
Vì tình mình lận đận bởi yêu xa …

Mùa thu tìm em

Thơ: Phú Sĩ

Ta cứ ngỡ em mang nỗi nhớ
Gửi vào thu mong đợi thiết tha
Trách sao cơn gió điệu đà
Để lòng man mác vọng xa chờ người

Thu đã tới sao người xa vắng
Bến sông buồn tĩnh lặng chiều rơi
Vẳng đưa câu hát buông lời
Thuyền ai xa khuất chơi vơi xuôi dòng

Ta cứ ngỡ thu về dệt mộng
Nắng nhuộm vàng xua mảnh tình đông
Nghiêng nghiêng mây dệt áo hồng
Tình nồng duyên thắm tơ lòng trao nhau

Nào ai biết người bao cách trở
Mấy mùa thương dang dở tình tôi
Giờ hoa đã nở bên đồi
Duyên nồng chưa bén đã trôi phương nào

Thu có giấu em vào trong đó
Để thẩn thờ anh bỏ vào tim
Đêm đêm trong mộng anh tìm
Dáng nàng thu cũ nỗi niềm anh mơ.

Mùa thu ngày không em

Em có nhớ màu thu yêu lần cuối
Đượm màu buồn hờn tủi ánh hoàng hôn
Bước bên nhau mà lạc lỏng trong hồn
Bởi ngày mai chỉ còn hai lối rẽ

Em có nhớ từng lá vàng rơi nhẹ
Thoáng nao lòng em khẽ nép bên anh
Biết sau này đường về lắm mong manh
Có ai để tựa nương ngày sương lạnh

Thu từ ấy trong anh buồn xa vắng
Chút hanh vàng khoảng lặng hững hờ buông
Ngày em xa mùa thu cũng chẳng còn
Thương em lắm màu son phai nhạt mãi

Em có nhớ nơi này khi nắng trải
Sưởi ấm lòng qua tê tái chiều đông
Cà phê sầu quán cũ nép bên sông
Anh thẩn thờ nghe điệu đàn lạc giọng

Thu ước mộng anh mơ ngày trở lại
Đón em về bến đợi chẳng còn xa
Ta bên nhau nhặt lá rụng mùa qua
Ghép hương yêu tình ca ngày ước hẹn.

Mùa thu tóc rối

Một mùa thu tóc rối
Còn hoài trên môi em
Khi anh đến cạnh bên
Nâng cằm rồi chạm khẽ
Một mùa thu thật nhẹ

Chim lượn cánh bên hồ
Hoàng hôn chẳng buồn nhô
Chiều nghiêng nghiêng tĩnh lặng
Một mùa thu nhạt nắng

Lá đổ ngập con đường
Nhuộm khoảng trời yêu thương
Bằng màu vàng tinh khiết
Một mùa thu mải miết

Đuổi theo một mùa thu
Anh đi xa biền biệt
Giăng mắt thu mịt mù
Hồn thu nay ở lại
Trên năm nhánh tay thon

Đưa tình vào dĩ vãng
Thu chết trong mỏi mòn

Thơ tình cuối mùa thu

Tác giả: Xuân Quỳnh

Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại…
– Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may

Ai chờ ai mùa thu

Nắng ngã vàng mong nhớ
Ai chờ ai mùa thu
Bên thềm hoa nở biếc
Áo chiều xa sương mù

Một lời sao chẳng ngỏ
Ngày muộn rồi qua mau
Mưa giăng mờ dốc phố
Trên môi ai giọt sầu

Khúc quanh nào khuất nẻo
Sông nước trôi niềm đau
Nhịp cầu suông bến vắng
Ðêm lạnh gió ngang đầu

Ðã bao mùa lá rụng
Trong tim người lãng du
Sao mùa xuân đến chậm
Cho buồn lá rừng thu

Phố thu

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Phố đứng rầu rầu khóc chiều sang
Hoàng hôn lớp lớp phủ lá vàng
Tôi về phố cũ thưa thưa vắng
Xơ xác bên lề vạt nắng hoang

Tôi vẫn về đây mỗi ngày ngày
Tháng tháng trả về những hôm nay
Thời gian xuôi ngược mênh mông quá
Năm tháng ưu tư nỗi một ngày

Tôi về, thu đến, phố đơn côi
Nỗi niềm đơn chiếc: xác lá rơi
Thăm thẳm chân mây sầu lặng lẽ
Hoàng hôn nắng đổ rợp rợp trời

Tôi đứng đợi gì? Nhớ nhớ ai?
Chiều nghiêng nghiêng bước bóng chạy dài
Ửng vầng mây tím: buồn vô cớ!
Nghe mùa thu về rơi trên vai…

Khói thuốc rơi đầy: dáng chiều mơ!
Nửa nhớ nửa quên, gót hững hờ
Góc phố tôi qua chầm chậm lại
Như ngắm anh chàng đứng làm thơ.

Ôi thu đợi chờ, thu ước ao:
“Người ấy về đây khép áo chào”
Duyên dáng làm sao, mùa thu nhỉ?
Mới nghĩ thôi mà tim xôn xao!

Trên đây là những bài thơ tình cuối mùa thu hay nhất mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Trong đó chứa đầy những xót xa, những hoài niệm. Nhất là thời điểm khi đông dần sang, nó càng thêm rõ. Chính bởi vậy mùa thu luôn nghẹn ngào. Và những bài thơ tình cuối mùa thu cũng vậy. Hãy cùng đọc và cảm nhận bạn nhé!

so1vn - Tags: